MONG MANH

08/05/2022 23:10
Thời gian, chuyến tàu đời người luôn lao nhanh về phía trước. Và trong hành trình một chiều ấy, những ga đã đi qua chỉ còn là ký ức thổn thức trong tâm hồn chúng ta. Đôi lần em chợt nghĩ, giá như có thể, anh mua cho em tấm vé khứ hồi. Ta sẽ trở về nơi ấy, sống lại những gì tốt đẹp nhất, níu giữ, nuôi dưỡng hạnh phúc đến tận ga cuối của cuộc đời. Sau này và mãi mãi… Nhưng tất cả chỉ còn là hoài niệm MONG MANH...

Cuộc đời này có vé khứ hồi không

Anh mua đi cho em trở lại xuân hồng

Em sẽ thắp ước mong thời thiếu nữ

Mặc kệ bây giờ là ký ức hư hao

 

 

Anh sẽ đón đưa em như buổi hẹn hôm nào

Cùng đến rạp xem phim giống bao đôi khác

Anh lại mở cho em nghe vài bản nhạc

Nói nói cười cười dù em nhát cứ im re

 

Giá mà anh có thể kể em nghe

Về những ngày hè trèo me trèo sấu

Em lí lắc vui như con sáo sậu

Đậu suốt bên anh chẳng nỡ phút xa rời

 

Nhưng cuộc đời chẳng trở lại anh ơi

Tất cả đã qua rồi như cơn mưa rào mùa nắng

Dẫu muốn nói ta cũng đành im lặng

Sợ vắng nhau rồi thương nhớ hóa mong manh.

 

N.H.Y