SỢ LẠC MẤT NHAU

13/05/2022 13:10
Dấu yêu ơi,
Anh có nghe thấy không? Tiếng thời gian đang gọi. Nhanh lắm. Vội lắm. Như suy nghĩ lướt qua trong đầu. Vừa mới ngày tháng đó thôi, vẫn còn hơi ấm của yêu thương nồng nàn và quấn quít sẻ chia, nay đã thành ký ức. Để rồi đôi lần, trong sâu thẳm chơi vơi, ta bối rối hỏi nhau: Hay là mình về lại ngày xưa? Để rồi, mong manh SỢ LẠC MẤT NHAU.

 

Có đôi lần em bối rối hỏi anh

Ta lạc nhau bao lâu rồi anh nhỉ

Sao thời gian trốn nhanh như suy nghĩ

Như lá cuối mùa biền biệt gió cuốn đi

*****

Đêm nay em nghe tiếng thầm thì

Của dấu yêu tình si trong quá khứ

Ánh mắt năm nào anh ơi có giữ

Hay nét son xưa tự ấy đã phai rồi

*****

Ta vội vàng ta lơ đễnh thả trôi

Ngày xuân xanh bên con dốc cuộc đời

Khi bạc tóc đã thành nơi xa vắng

Bóng đổ chiều thương bóng lặng thầm rơi

*****

Quán trọ trần gian – ừ nhỉ cõi giời ơi

Người với người rời nhau khi hương úa

Mảnh yêu xưa có chăng là đốm lửa

Tấm vé khứ hồi - còn nữa không anh

*****

Vì thương em… anh vá lại ngày xanh

Giữ chặt em trong mong manh vụn vỡ

Con sóng anh thương bờ em bên lở

Sợ lạc mất dòng… duyên nợ hóa phôi pha.

N.H.Y