BÂNG KHUÂNG

16/05/2022 18:30 0 bình luận
Đời người như chiếc lá. Mỗi độ thu sang, một cơn gió đi ngang, lá vàng rụng xuống. Chỉ trong phút chốc, chiếc lá bỗng hóa vô thường. Thế đấy. Thời gian của mỗi con người trong cuộc đời này cũng giống như hành trình một chiều. Những dấu mốc đã đi qua, chỉ còn lại trong ký ức, không bao giờ quay lại được nữa. Đời vô thường, nào ai biết được ngày mai. Có chăng, chỉ là hãy sống một cuộc đời hạnh phúc, ý nghĩa và đáng sống nhất.

 

Bâng khuâng

 

Cuộc đời này có dài lắm không anh

Một kiếp người sao mong manh đến thế

Mới ngày nào mở mắt nhìn dâu bể

Đã thấy trầm luân ngấn lệ bao lần

 

Và một năm chưa kịp ngắm hết xuân

Hạ đã đến sau lần hoa gạo đỏ

Chiếc áo thu vàng vừa bay trong gió

Đông đã sắp tàn trên ngọn cỏ giá sương

 

Thời gian… Ôi nhật nguyệt vấn vương

Ngày rất ngắn trên con đường ta sống

Vừa sáng sớm sau đêm dài lắm mộng

Nắng đã ngủ vùi ngơ ngác bến sông trăng

 

Mới ngày nào còn như những búp măng

Vội vã sống chẳng biết rằng đang sướng

Thanh xuân đã trôi về tưởng tượng

Hiện tại trở thành ký ức phong sương

 

Người vẫn đâu đây… Người đã qua đường

Dòng sinh mệnh khát ái thương bể khổ

Dẫu biết rằng luân hồi không thể cố

Vô ngã vô thường sao vẫn thấy bâng khuâng.

 

N.H.Y

Nguyễn Hoàng Yến  Follow

Thơ quán và tác giả Nguyễn Hoàng Yến xin cảm ơn quý độc giả, cô bác anh chị em và các bạn ghé đọc, yêu thương và chia sẻ nội dung. 

 

3.48 / 5 trên 223 lượt đánh giá