CHA VÀ MÙA VU LAN VĨNH CỬU

12/08/2022 12:00 0 bình luận
"Những ngày xa bếp mẹ cha đỏ lửa
Bát cơm thơm vùi cả trưa hè
Vùi bóng cha vùi cây rìu khạc lửa
Vùi âm thanh đời con mãi còn nghe."
Thơ quán xin trân trọng giới thiệu chùm thơ đầy cảm xúc của Nhà thơ, Tiến sỹ Đinh Nho Tuấn viết về cha mùa Vu Lan.

GIỮA TRƯA HÈ CHA TÔI BỔ CỦI

(Tưởng nhớ Cha)

cha

Giữa trưa hè cha tôi bổ củi

Dòng mồ hôi chảy ướt cây khô

Cha đạp lên bóng mình thành vũng

Âm thanh dồn khạc lửa củi trơ

 

Những mảnh củi văng ra như đời cha

Thanh hy sinh, thanh khổ đau toé máu

Khoảnh sân nhà vung vãi tháng năm

Bàn tay mẹ lui cui nhen nấu.

 

Những nhát rìu cắm sâu vào thân cây

Khó kéo ra như cuộc đời mắc cạn

Bổ xuống nhấc lên lưỡi rìu bóng loáng

Đời cha tôi sét rỉ dưới lưỡi rìu.

 

Cha tôi bổ củi nát trưa hè

Ai đổ muối lên lưng cha từng vốc

Những mảnh dăm lao về phía tôi ngồi

Để mai này cắm sâu vào kí ức.

 

Những ngày xa bếp mẹ cha đỏ lửa

Bát cơm thơm vùi cả trưa hè

Vùi bóng cha vùi cây rìu khạc lửa

Vùi âm thanh đời con mãi còn nghe.

 

cha

CHA VÀ ĐÊM BA MƯƠI

 

Dáng Cha ngồi bên bếp hồng bóng chạy

Nồi bánh chưng tấm tức đổ mồ hôi

Đêm ba mươi củi than hồng rách nát

Đêm nhân từ che áo vá Cha ơi!

 

Gió dập dồn đuổi thời gian bên cửa

Phên liếp kêu trong tiếng hát tắc kè

Bụi tre già đêm ba mươi không áo

Có rùng mình trong gió buốt đồng quê!

 

Cha cời lên cho năm qua cháy đượm

Những gian truân tí tách nổ tay người

Ừ, áo vá khoác vào ta chân thật

Đêm qua dần và ngày sáng lại thôi.

 

Đêm ba mươi trời che giấu ánh trăng

Đêm khác người, chẳng cần gì le lói

Chỉ có Cha ngồi thắp lửa cho con

Soi đường đi ngày mai ngóng đợi.

 

Đêm ba mươi đã trôi vào dĩ vãng

Con về đây cúi xuống bên đồng

Mộ của Cha đón xuân cùng khoai lúa

Đá lạnh sờ, lòng con choán mùa đông.

 

Một tiếng én hót bên trời trong quá

Ngỡ tiếng Cha dụi tro lửa, canh tàn

Nghe mùa xuân dội muôn vàn thác nước

Vào thân đồng, vào đôi mắt của con.

 

CHA

 

Mộ Cha nằm chung đồng lúa

Vì sao chấm giữa bầu trời

Thu mình, vồng lên giọt lệ

Giữa trùng sóng lúa biển khơi.

 

Làng quê mật thơm rơm rạ

Áo nâu lẫn với trâu cày

Tre già chen con đường nhỏ

Rối bời lấp loá, cỏ may.

 

Dân ca rì rào lúa hát

Con giam, con tép cùng bè

Rô đồng từng đàn nhảy múa

Chuồn chuồn ngây dại im nghe.

 

Trời đất say cơn giao hưởng

Núi xa góp chút hương rừng

Chao nghiêng từng đàn chim nhỏ

Đan trời tiếng hót tầng không.

 

Chân Cha vượt ngàn, leo dốc

Giờ đây mỏi gối ngủ vùi

Sinh ra quê nghèo cằn đất

Lại về với đất an vui.

 

Một đời với nghiên, với bút

Chắc tay mềm mại dòng Lam

Tựa lưng dựa vào Thiên Nhẫn

Hồn say Ngàn Phố, mây ngàn.

 

Cha về vần thơ viết dở

Bút nghiên gác mực vướng đời

Trên bàn sách chưa kịp khép

Đau lòng nhân thế sao nguôi!

 

Cha nằm đất trời nổi gió

Đêm đêm ngắm ánh sao trời

Đồng xanh ru Cha yên giấc

Xóm làng ấm áp vành nôi.

 

Mộ Cha trầm buồn nốt nhạc

Trên khuông ô kẻ cánh đồng

Con về lòng như đàn gãy

Ngác ngơ cơn gió qua sông.

 

Tác giả Đinh Nho Tuấn

 

 

Nguyễn Hoàng Yến  Follow

Thơ quán và tác giả Nguyễn Hoàng Yến xin cảm ơn quý độc giả, cô bác anh chị em và các bạn ghé đọc, yêu thương và chia sẻ nội dung. 

 

3.56 / 5 trên 179 lượt đánh giá