BẾN SÔNG XƯA

07/06/2022 07:10
Một ngày, tôi trở lại. Bến sông xưa lặng lẽ. Con đò lặng lẽ. Em đâu rồi? Chỉ có bốn bề sông nước đáp lại tôi. Cả một trời ký ức bồi hồi. Vắng em. BẾN SÔNG XƯA vời vợi

Ai về bến cũ sông xưa 

Cho tôi gửi chút nắng mưa một thời

Lách lau xơ xác bên trời

Em sang sông mất, để đời truân chuyên

Cũng là phận gái thuyền quyên

Bỏ tôi, em đến tìm duyên nơi nào

Bến xưa tôi đứng nghẹn ngào

Người xưa không thấy...gió xào xạc đưa

Nhớ em một thoáng ban trưa

Lời ru ký ức đò đưa gợi về

Dáng ai thấp thoáng bờ đê

Giật mình, tôi tỉnh cơn mê đầu đời

À ơi cây cải về trời

Em sang bên nớ, tôi rời bến yêu.

 

N.H.Y