CHUYỆN XƯA

23/06/2023 21:59
Mùa thu năm ấy gió đi hoang
Tôi cùng em thơ hái lá vàng
Cúi chiều, suối trong, hai đứa thả
Thả những thuyền câm theo gió mang.

Tôi nhớ chuyện xưa, chuyện rất xưa

Thuở em mười chín, áo Xuân vừa

Mắt em như ngọc, hồn như ngọc

Chẳng biết nhân tình có hay chưa!

 

Những buổi sáng mai em bước sang

Nắng thắp sao hoa xếp hai hàng

Áo trắng, quần đen, hương con gái

Phảng phất gió trời giọt nắng mang.

 

Thuở ấy tôi còn chưa biết yêu

Gã trai vừa lớn biết chi nhiều

Cổng tình xa lạ, tình xa lạ

Giây tình chưa trói, đói lời yêu.

 

Mùa thu năm ấy gió đi hoang

Tôi cùng em thơ hái lá vàng

Cúi chiều, suối trong, hai đứa thả

Thả những thuyền câm theo gió mang.

 

Có người khách lạ bên xóm lạ

Đem cả tình si đến với em

Từ đấy, em - tôi, đường chia ngả

Trống vắng tôi về, trống vắng thêm.

 

Chiều chiều rừng thu còn thay lá

Suối vẫn còn reo dưới sương mây

Thuyền vàng đã trôi, trôi biền biệt

Tiếng cười xưa vướng, vướng heo may.

 

Sao trời đã tắt trên một lối

Đông về tê cóng những niềm yêu

Nhớ em tuyết chôn tôi với tuyết

Chôn liễu bên hồ trong gió xiêu.

 

Tác giả Đinh Nho Tuấn