NGỌC LAN

12/09/2022 22:30
Mùa thu Hà Nội thế nào em nhỉ? Là nắng vàng, trời xanh. Là heo may trên phố. Là lá vàng lãng đãng rơi. Là cốm xanh. Là hoa sữa nồng nàn và những cây hoàng lan cổ thụ khoe cánh vũ nữ vàng thơm. À, quên thế nào được. Hà Nội mùa thu còn có những ngón tay búp măng thon thon, mềm mại, trắng muốt như ngọc và thơm đến xúc động. Là em muốn nhắc đến hoa ngọc lan đấy. Mỗi lần đi qua chỗ cây ngọc lan, em đều len lén hái cho mình một bông, giấu vào vạt áo rồi tha hồ hít hà mùi hương nồng nàn, dễ chịu đó.

Ai đang giở từng trang màu nắng

Rắc sợi tơ vàng lên khắp thế gian

Ai thổi heo may vào lồng ngực đa mang

Sau những cơn mưa ngỡ ngàng trên phố

 

Tôi đi tìm thu, gặp em nơi ngõ nhỏ

Lấp ló nghiêng nghiêng trong mắt lá mơ màng

Bối rối lòng lần tìm ngón tay đan

Búp trắng tinh khôi vương cung đàn thương nhớ

 

Ngọc lan em dịu dàng nương theo gió

Níu bước chân ai quyến rũ mơ hồ

Hương ngọt ngào kín đáo một trời thơ

Thơm quyến luyến, tôi thẫn thờ tiếc nuối

 

Hỏi lá, hỏi hoa, vườn yêu kia bao tuổi

Sao thu về mang hương cuối giăng tôi

Để đôi chân mòn mỏi khắp đất trời

Bỗng chững lại… ở nơi em yêu dấu.

 

N.H.Y