TRỞ VỀ

04/11/2022 22:25
Em yêu ơi! Anh không thể qua hết ba sáu phố phường
Cũng như không đi hết những ngày em tuổi trẻ
Hà Nội đó, ngàn năm lời dang dở
Phố bần thần khoanh mình dưới heo may

Ta âm thầm dựa lưng vào Hà Nội

Sương sông Hồng trở khói bay về

Thu lạc đường đêm qua không ngủ

Cọ vào ta như tỉnh, như mê

 

Nước hồ Gươm vẫn màu mắt biếc

Con đường xưa nay khoác áo heo may

Tay gió gặt mùa thu lá vội

Rơi vào ta mải miết chất đầy

 

Cúc hoạ mi xôn xao lời gió

Tiếng yêu thương pha sóng đỏ sông Hồng

Anh có kịp ghé chiều Nhật Tân, bên ấy

Hái tặng em bông hoa tuyết trắng trong!

 

Anh có kịp dắt em qua mùa cũ

Những con đường ướp cốm sen xanh

Hương ngập ngừng thơm tràn lối nhỏ

Chỗ ta ngồi nắng lạ vây quanh

 

Em yêu ơi! Anh không thể qua hết ba sáu phố phường

Cũng như không đi hết những ngày em tuổi trẻ

Hà Nội đó, ngàn năm lời dang dở

Phố bần thần khoanh mình dưới heo may

 

Bỗng thấy mình nhớ nhớ quên quên

Một gói xôi, ly trà, gốc nhãn

Một góc trời, tôi, em và bè bạn

Nguyên trong ta ngàn vạn những vẹn nguyên.

 

Em yêu ơi, anh không thể trả lại em những ngày qua

Thôi đành để sông Hồng ca hát

Thôi đành để lặng yên cúc hoạ mi vô tư

Thôi đành để gió đông về ngào ngạt.

 

Đất díp mắt rồi theo bóng dáng mùa thu.

Đinh Nho Tuấn